doc bao phap luat cho biết Ngồi trên chiếc ghế đặt trước vành móng ngựa, trong thời gian tòa nghị án, bị cáo Trần Hoàng Anh (24 tuổi, ngụ TP Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang) vẫn không để lộ sự sợ hãi.
Nếu được xem camera ghi hình lại cảnh
Trần Hoàng Anh giết người một cách dã man, có lẽ không ai có thể tha thứ
cho tội lỗi, sự tàn nhẫn mà bị cáo đã gây ra. Dù đã giết bị hại, Hoàng
Anh vẫn bình tĩnh bước qua bước lại cái xác để lục tìm, thu gom tài sản
để chiếm đoạt.
Sát nhân vì tiền
Hoàng
Anh làm công nhân tại Công ty Vũ Thuận Thành (phường Trảng Dài, TP Biên
Hòa, tỉnh Đồng Nai). Vì có ý định vào công ty chiếm đoạt tài sản, rạng
sáng 9-11-2015, Hoàng Anh đã bịt mặt, lẻn vào công ty dùng xà beng đánh
liên tiếp 12 cái vào đầu ông Nguyễn Văn Dũng (nhân viên công ty), khiến
nạn nhân tử vong. Sau đó, Hoàng Anh chiếm đoạt 3 laptop (trị giá 8,4
triệu đồng) rồi tẩu thoát.
Trở thành kẻ sát nhân vô cùng bình tĩnh
như hôm nay, Hoàng Anh đã trải qua một cuộc đời nhiều biến động. Từ lúc
nhỏ, Hoàng Anh đã phải thường xuyên chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau. Vừa
qua được 10 tuổi, Hoàng Anh đã phải chịu cảnh sống thiếu tình thương
của cha lẫn mẹ khi 2 người ly dị và bỏ bị cáo lại một mình dưới quê để
đi làm ăn xa.
Sống với người thân được mấy năm, Hoàng
Anh bỏ nhà lên TP.Hồ Chí Minh sống lang thang đầu đường xó chợ và làm cả
công việc quét rác để mưu sinh. Cuộc sống cứ thế xô đẩy Hoàng Anh thành
một con người chai sạn và cô độc. Năm 2015, Hoàng Anh tìm đến người cha
và xin được ở cùng với ông trong căn phòng trọ chật hẹp tại phường
Trảng Dài.
Dù đã có việc làm ổn định và sống gần
cha mình, nhưng Hoàng Anh đã tước bỏ nó để biến bản thân thành kẻ giết
người, cướp tài sản chỉ vì lòng tham và sự ích kỷ của bản thân.
Nỗi đau của 2 gia đình
Hoàng Anh tước đoạt mạng sống của người
khác như kẻ máu lạnh và pháp luật tước đi sự sống của bị cáo bằng bản án
tử hình là điều đương nhiên. Chỉ thương bị hại vô tội đã bị giết, và
người thân và cha mẹ bị cáo vừa xót xa vừa xấu hổ khi phải chứng kiến
con mình mang án tử hình.
Tại tòa, vợ của bị hại Dũng cho hay:
“Xem hình ảnh camera ghi lại hành vi gây án của bị cáo, trái tim tôi
càng như bị bóp nghẹt lại. Một hành vi quá dã man và tàn độc”.
Được biết, ông Dũng không phải là bảo vệ
của công ty, mà là người thân của lãnh đạo công ty. Ông vốn là quân
nhân nghỉ hưu và tranh thủ vào công ty thăm con cháu. Vì công ty thiếu
người làm, ông Dũng đã giúp ghi phiếu xe cho công nhân xuất nhập xưởng
rồi ngủ lại nhà kho công ty một mình. Ngờ đâu, ông vào làm chưa đầy 2
tháng thì bị sát hại.
Khi được hỏi về khả năng đền bù cho gia
đình bị hại, bà Huỳnh Thị Thu Thủy (mẹ bị cáo Hoàng Anh) rơm rớm nước
mắt cho biết: “Tôi bị bệnh u não lâu nay nên không thể làm được gì. Để
sống qua ngày, tôi phải ăn nhờ ở đậu với sự chăm sóc của người chị gái.
Nhà cửa không có, công việc cũng không, bệnh tật hành hạ từng ngày nên
tôi không thể đền bù thiệt hại được”.
Ông Trần Văn Hoàng (cha bị cáo) đến dự
phiên tòa với tư cách vừa là người có nghĩa vụ liên quan, vừa là nhân
chứng khi phát hiện con trai đem các tài sản cướp được về phòng trọ. Ông
Hoàng cho biết: “Tôi không còn lời nào để nói, cũng không biết cầu xin
điều gì…”.
Ông Hoàng làm bảo vệ tại một công ty ở
phường Trảng Dài. Thấy con không có nơi ăn chốn ở, ông bảo con đến sống
chung với mình. Do căn bệnh tim và bệnh huyết áp hành hạ, phải chạy chữa
từng ngày nên số tiền ông kiếm được chỉ đủ dùng để thuốc thang và sống
tạm qua ngày. Vì vậy, ông cũng chẳng thể giúp Hoàng Anh đền bù hay hỗ
trợ thiệt hại cho gia đình bị hại.
24 tuổi đời trôi qua nhưng Hoàng Anh
chưa từng được dạy dỗ một cách đúng đắn và nhận được tình yêu thương
thật sự của một vòng tay gia đình. Sự bỏ bê và thoái thác của bậc làm
cha mẹ là một phần khiến Hoàng Anh tuột dốc trên đường đời và lao nhanh
đến án tử hình khi tuổi đời còn quá trẻ.
Dù ngồi tại tòa hay bị dẫn giải ra xe
chở phạm nhân thì bị cáo Hoàng Anh vẫn chưa một lần ngẩng mặt lên nhìn
mọi người. Chôn vùi cuộc đời ở tuổi 24 là cái giá quá đắt cho tính côn
đồ và sự tham lam của bị cáo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét