Trục vớt mảnh
vỡ máy bay chìm dưới đáy biển là thách thức lớn với lực lượng tìm kiếm,
cứu nạn sau mỗi sự cố hàng không. Thời tiết thất thường, khó tiếp cận
vật thể vì nó chìm sâu dưới nước, sự thay đổi của các dòng hải lưu... là
những lý do khiến việc đưa những khối kim loại nặng hàng tấn nổi lên
mặt biển gặp muôn vàn khó khăn. Chi
tiết tại tin tuc viet nam
Vớt máy bay bằng dây cáp
Trong tất cả các vụ việc, người ta đều
phải dùng dây cáp và cần cẩu công suất lớn để đưa những chiếc máy bay
hoặc mảnh vỡ lên tàu hoặc đất liền. Đây là cách thức phổ biến nhất, có
thể áp dụng dễ dàng với các vật thể nổi trên mặt nước. Với những vật thể
chìm dưới đáy biển, việc móc dây cáp để cần trục nhấc lên gặp nhiều khó
khăn hơn.
Ngày 13/4/2013, chuyến bay số hiệu 904
của hãng hàng không Lion, Indonesia, lao xuống biển sau khi chạy quá
đường băng trên đảo Bali. Tai nạn xảy ra khi máy bay đang chở 101 hành
khách và 7 thành viên phi hành đoàn.
Sự
cố khiến phi cơ gãy đôi, hơn 40 hành khách bị thương nặng nhưng không
ai thiệt mạng. Do máy bay gặp nạn ở vị trí gần bờ nên công tác trục vớt
được tiến hành nhanh chóng thông qua hệ thống cần cẩu và dây cáp.
Tuy nhiên, các sự cố trên biển khác
không “may mắn” như Lion 904. Trong tai nạn ngày 28/12/2014, chuyến bay
số hiệu QZ8501 của hãng hàng không giá rẻ Indonesia AirAsia lao xuống
vùng biển Java làm 162 người thiệt mạng. Hai ngay sau sự cố, lực lượng
cứu hộ phát hiện thi thể hành khách đầu tiên cùng nhiều mảnh vỡ của phi
cơ. Lực lượng cứu cứu hộ cũng phát hiện phần đuôi của chiếc máy bay nổi
trên mặt biển. Nó được neo bằng phao chuyên dụng trước khi đưa lên tàu
cứu hộ thông qua cần cẩu và dây cáp.
Tuy nhiên, phần thân khác của máy bay không dễ dàng được trục vớt như đuôi vì nó chìm xuống đáy biển, sâu khoảng 60 m.
Trong tai nạn tương tự, ngày 1/6/2009,
chuyến bay số hiệu 447 của Air France, chở 228 người, lao xuống Đại Tây
Dương khi đang bay từ Rio de Janeiro, Brazil, tới Paris, Pháp. Lực lượng
cứu hộ cũng phát hiện đuôi máy bay nổi trên mặt nước. Việc trục vớt
mảnh vỡ đầu tiên của chiếc Airbus A330 được tiến hành thuận lợi nhưng
người ta phải mất hàng năm để tìm kiếm hộp đen và thân máy bay gặp nạn
nằm sâu hàng nghìn mét dưới mặt biển.
Công nghệ hiện đại chế ngự đại dương
Trong cả hai tai nạn với AirAsia QZ8501
và Air France 447, việc trục vớt thân máy bay gặp muôn vàn khó khăn.
Trong thảm kịch năm 2009, nỗ lực tìm kiếm máy bay mất tích được tiến
hành từ hai đầu của Đại Tây Dương. Máy bay của không quân Brazil và Pháp
được lệnh rà soát mặt biển để tìm kiếm chiếc phi cơ mất tích.
Tuy nhiên, phải 5 ngày sau tai nạn,
người ta mới tìm thấy thi thể những nạn nhân đầu tiên ở khu vực phát
hiện vệt dầu loang, nghi là nơi phi cơ lao xuống. Hành lý của hành
khách, các mảnh vỡ máy bay lần lượt được phát hiện sau đó và đưa lên tàu
cứu hộ. Hơn 1.100 người cùng nhiều phương tiện chuyên dụng được huy
động để vật lộn với đại dương tìm máy bay mất tích.
Gần một tháng sau thảm kịch, người ta
vớt được 50 thi thể, hơn 600 đồ vật được cho là phần thân máy bay hoặc
thuộc về các hành khách. Tuy nhiên, phần thân phi cơ, nơi được cho là
nhiều thi thể đang mắc kẹt, vẫn nằm trong lòng đại dương. Các tàu chuyên
dụng đã rà soát vùng biển rộng lớn để tìm xác máy bay. Tàu ngầm hạt
nhân của Pháp cũng được huy động cho nhiệm vụ tìm kiếm.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét